Có một
chàng thư sinh vừa bước lên cây cầu gỗ nhỏ thì trông thấy một phụ nữ đang mang
thai qua cầu theo hướng ngược lại, vì cây cầu vừa nhỏ vừa hẹp nên chàng bèn lùi
lại nhường đường cho người phụ nữ kia qua cầu trước. Sau khi người phụ nữ kia
qua cầu, chàng lại bước lên cầu để đi qua đầu bên kia, nhưng mới được nửa cầu
thì gặp một tiều phu đi đốn củi về. Thấy vậy chàng không nói gì, lặng lẽ quay
lại, nhường đường cho người tiều phu.
Lần thứ
3, chàng không dám tùy tiện lên cầu nữa, mà đợi đến khi mọi người qua cầu hết,
chỉ còn lại một mình mới dám bước lên. Nhưng khi sắp qua được tới đầu cầu bên
kia thì bỗng nhiên có một bác nông dân đẩy xe hàng lên. Lần này chàng không muốn
quay lại, bèn hạ mũ xuống, cung kính nói với bác nông dân:
- Này
anh nông dân, anh nhìn xem, tôi đã đi gần đến đầu cầu bên này rồi, anh có thể
nhường cho tôi qua trước không?
Anh nông
dân không đồng ý, còn trừng mắt nhìn chàng thư sinh nói:
- Anh
không thấy tôi đang đẩy xe sao?
Vì vậy
họ bắt đầu to tiếng cãi nhau, không ai chịu nhường ai. Ngay lúc đó, dưới sông có
một chiếc thuyền mộc tiến đến, một vị lão tăng đang ngồi trên thuyền. Hai người
nhờ lão tăng này đứng ra xử lý giúp. Nghe xong câu chuyện, lão tăng chắp tay,
miệng nam mô rồi hỏi người nông phu.
- Có
phải thí chủ đang rất vội?
Người
nông phu trả lời:
- Đúng
vậy, trời sắp tối mà giờ này tôi vẫn chưa đến được chợ.
Lão tăng
nói:
- Thí
chủ đã vội như vậy, tại sao còn tốn thời gian tranh đường với vị thí chủ này
nữa? Chỉ cần lùi vài bước, thì vị thí chủ này đã qua được cầu, lúc đó chẳng phải
thí chủ sẽ nhanh chóng qua cầu để đến chợ sao?
Nghe thế
người nông dân không nói gì nữa, lão tăng lại cười nói với chàng thư
sinh:
- Tại
sao thí chủ lại không nhường đường cho người nông phu này? Có phải thí chủ còn
vài bước nữa là qua được cầu không?
Chàng
thư sinh bèn nói:
- Vì
trước người nông phu này, tôi đã nhường đường cho nhiều người, nếu cứ tiếp tục
như thế, không biết bao giờ tôi mới qua được cầu.
- Nhưng
bây giờ thí chủ vẫn chưa qua được cầu mà – lão tăng lại nói: -Thí chủ đã nhường
đường cho nhiều người, giờ nhường thêm cho người nông dân này nữa, cho dù thí
chủ vẫn chưa qua được cầu, nhưng điều đó cho thấy phong thái của thí chủ, tại
sao lại không làm?
Nghe
thấy thế, chàng thư sinh tự cảm thấy hổ thẹn.